Wednesday, April 23, 2008

Hồng nhan

Long chưa bao giờ thấy ai bán vé số mà đẹp vậy. Cả cái xóm Cải Già này xôn xao hẳn lên từ khi cổ đến, nhứt là mấy ông sồn sồn rỗi việc và mấy cậu choai choai tuổi mới dậy thì.

Mấy quán càphê trong xóm ế ẩm thường xuyên tự dưng đông khách lạ thường, người ta đến ngồi chật cả quán để uống càphê và mua vé số. Thật ra là để ngắm cô bán vé số và trêu ghẹo vài câu. Quán có mười bàn thì hầu như cả mười bàn đều có người mua số. Ông Tư Búa lựa một hồi lâu mà chỉ mua một tấm, miệng cười hề hề méo xẹo:

- Mỗi bữa mua một tấm được rồi, bi nhiêu đó mà vô độc đắc chắc là đủ cưới em rồi hén! Một tấm vé số này biết đâu bằng tiền tui mài dao hai chục năm. Mà cô em tên gì? Hổm rày quên hỏi.

Cô gái liếc nhẹ ông một cái:

- Trúng năm tấm tui mới ưng, mua thêm vài tấm nữa đi rồi tui nói tên cho biết.

Ông Tư thấy cột sống mình như có một luồng điện chạy rần rần trước cái liếc mắt sắc như dao cạo, rất đơn giản bởi đã hơn năm mươi tuổi rồi mà ông chưa có lấy một lần làm chú rể. Ông móc hết các túi của cái quần soọc gom được mười một ngàn, chừa một ngàn để trả ly càphê đen còn bi nhiêu mua hết, ông phùng mang:

- Chơi xả láng, sáng có giang máy cày dìa luôn. Cô tên gì nói tui nghe đi!

Cô lẹ làng đưa ông thêm bốn tấm vé số nữa:

- Thuyền! Điêu Thuyền đó nghen! Tui đang chờ Lữ Ôn Hầu mà chưa thấy ổng đâu.

Cả quán càphê cười rần rần trước câu đùa có duyên (hay vô duyên) của cô. Hình như người đẹp nói câu nào cũng có duyên.

Long ngồi một mình lặng lẽ quan sát cô gái. Đẹp như vậy chắc thiếu gì dân nhà giàu đeo, hay ít nhất cũng có thể xin được những chỗ làm tốt thì tại sao đi bán vé số chớ. Hổng lẽ cổ không biết chữ như mình? Hổng biết chữ nhưng đẹp vậy thì cũng thiếu gì chỗ nhận? Long nhìn kỹ và nhận thấy cô gái này có một điều gì đó rất bí ẩn, đằng sau ánh mắt lẳng lơ giả tạo kia như cất giấu một nỗi buồn.

Người trải qua bao nhiêu nỗi đau trong cuộc sống như Long thì nỗi buồn của người khác anh cảm thấy rất rõ dù người ta cố tình che giấu nó đi. Cô nhìn quanh quất rồi đi về phía bàn Long, chìa xấp vé số ra, giọng ngọt như mía lùi:

- Anh Hai mua giùm em vài tấm, chiều nay trúng số lấy rổ đựng tiền, chạy liền ra chợ, bợ cái tivi, dìa coi cho đã.

Cô nói một hơi có vần có điệu nhưng không hiểu sao Long chẳng có một chút cảm giác nào. Anh chỉ thấy tội nghiệp thật lòng cô gái trẻ kia, sao mà phải sống trong một cái vỏ bọc như vậy chớ. Anh lắc đầu nhè nhẹ:

- Tui không bao giờ kiếm tiền bằng cách rủi may.

Một chút bối rối hiện lên khuôn mặt, cô gái lặng lẽ bước ra khỏi quán, dáng đi sao mà trông khổ đến lạ. Khi không Long lại xao lòng với tấm lưng thon thả. Anh tự cười mình: Điên thiệt! Không tới mầy đâu mà trông, người ta đẹp như vậy thiếu gì người đeo. Quên đi! Cái thằng bốc vác mà mong gì!

Anh cố quên nhưng không biết sao chẳng thể nào quên được, bóng dáng ấy cứ bám lấy anh, dai dẳng đến đáng ghét. Anh vác gạo hùng hục cho quên, mệt quá thì quên mà hễ nghỉ uống nước một chút thì nhớ, tối về nhà nằm trằn trọc không ngủ được lại càng nhớ hơn.

Từ hôm anh từ chối mua số, cô không bao giờ mời anh nữa. Cô càng nói chuyện bạo hơn làm cho mấy ông hảo ngọt chết mê chết mệt và vé số cô bán càng chạy hơn, có ngày cô bán hơn ba trăm vé. Trong xóm xảy ra không biết bao nhiêu vụ vợ chồng lục đục chửi bới, thậm chí đánh nhau tơi tả mà nguyên nhân cốt lõi theo mấy bà vợ là đều do mấy tấm vé số của cô. Một bữa, bà Hai thu mua phế liệu bị chồng đánh chạy cồng cồng ra giữa chợ chửi rùm lên:

- Trời đất ơi! Bà con ơi! Nó mê con đĩ đó, tui nói mà nó đánh tui. Bi nhiêu tiền đem mua vé số hết! Sao hông mua luôn "cái đó" đi!

Ông Hai chạy theo lôi bà về nhà. Bà cố vùng vẫy, cào cấu nhưng cuối cùng cũng phải chịu phần vì ông mạnh quá, phần vì bà con cả chợ bu lại, như coi hát Sơn Đông. Mắc cỡ. Nhiều ánh mắt nhìn bà thông cảm, cả cái chợ này hình như rất nhiều người bị chồng hạ cẳng tay, thượng cẳng chân vì cô bán vé số. Họ xúm lại bàn bạc, rì rầm chửi rủa cô thậm tệ, coi cô chính là thủ phạm làm cho gia đình họ xào xáo không yên.

Lẽ thường tình hễ tức nước là vỡ bờ. Một buổi chiều đi vác gạo ngoài bến về, Long thấy rất đông người bu đen bu đỏ. Nghe mấy bà đàn bà chửi toàn những lời tục tĩu, trong đầu Long lờ mờ đoán ra điều gì đó bất ổn đến với cô. Anh vẹt đám đông bước vào và một cảnh hãi hùng đập vào mắt anh. Bốn năm người đàn bà đang túm lấy Thuyền, miệng chửi tay đánh. Bà Hai là người hung hăng nhất:

- Đánh cho mầy đi khỏi xứ này luôn! Mầy là con quỷ chớ con người gì! Bữa nay, tụi tao cho mầy biết tay!

Nói xong bà cầm cây kéo chụp đầu cô cắt lia lịa, từng lọn tóc bay lả tả xuống đất. Mái tóc dài tha thướt của cô nhanh chóng xơ xác đến tội nghiệp. Mấy bà khác cũng xúm lại xé áo xé quần cô nghe rẹt rẹt. Thuyền ngồi dưới đất cam chịu, không cự nự, đôi mắt ráo hoảnh không có một giọt nước mắt nào. Gương mặt vô hồn. Nhói lòng, Long vội bước tới lôi mấy bà kia ra, ẵm Thuyền chạy ra khỏi đám đông hỗn loạn. Anh nghe họ chửi với theo:

- Mầy giỏi thì cưới nó đi cho tụi tao yên! Cái thứ đó cưới nó, mầy cũng khổ thôi chớ chẳng sướng ích gì đâu.

Ra khỏi chợ, anh bỏ cô xuống, cởi áo mình choàng vô cho cô mặc. Lúc nầy, Long mới thấy hai giọt nước mắt trong veo lặng lẽ chảy dài trên má Thuyền. Anh nói nhỏ, giọng run run vì xúc động:

- Sao cô ra nông nỗi nầy chớ, tui cũng không hiểu tại sao cô phải sống theo cách như vậy nữa. Có chuyện gì cô nói thử coi tui có giúp được gì không. Cô ở đâu tới đây vậy?

Anh hỏi một hơi mà cô vẫn không trả lời câu nào. Hai người ngồi im lặng trên bờ đê nhìn con nước ròng hồi lâu. Cuối cùng cô đứng dậy:

- Tui dìa đây! Cảm ơn anh!

Cô lê từng bước chậm chạp trên con đê nhỏ, anh nhìn theo cái bóng nhỏ vàng vọt, xiêu vẹo in trên đê dưới những tia nắng chiều cuối cùng yếu ớt. Tự dưng anh thấy mắt mình cay cay. Ngay ngày hôm sau, xóm Cải Già lại nhanh chóng loan đi một tin khủng khiếp: Thuyền không còn đi bán vé số nữa mà đã đi bán bia ôm ở quán Điểm Hẹn của bà Năm Đau Khổ. Cái quán này Long chưa bao giờ ghé nhưng nghe thiên hạ nói thôi thì cũng đủ biết, ai vô đó bước ra bao giờ cũng rất "đau khổ" vì may mắn lắm là còn lại bộ đồ.

Cuối cùng anh cũng gặp Thuyền ngoài chợ khi cô cố tình cho cả chợ này biết hình ảnh mới của mình. Mái tóc dài mới bị "sởn" xơ xác ngày hôm qua biến thành một kiểu tóc tém rất hợp thời trang với màu vàng óng ánh. Bộ bà ba bị xé tả tơi hôm qua nhanh chóng thay thế bằng một cái áo thun hai dây treo hờ hững trên đôi bờ vai, cổ áo rộng đến nỗi lồ lộ cả một phần ngực và cái quần jean trễ cạp khoe nguyên một khoảng bụng trắng nõn nà.

Đi bên cạnh Thuyền có thêm hai thằng ma cô mình mẩy xăm vằn vện và tóc tai bờm xờm với bộ mặt lạnh tanh. Cô đi từ đầu chợ đến cuối chợ, ghé từng nhà mấy bà đã đánh cô hôm qua nhưng họ trốn mất biệt. Long gặp cô trong quán càphê, nhưng anh lặng yên vì cũng không biết nói gì. Thuyền kêu cái đen uống và giơ tay ngoắc thằng nhỏ bán vé số lại:

- Bữa nay mầy còn bi nhiêu chị mua hết! Năm chục vé phải hôn? Một trăm nè! Từ đây dìa sau, mầy không còn một đối thủ cạnh tranh lợi hại nữa đâu. Tao bây giờ bán cái khác chớ không bán vé số nữa.

Nghe cô nói mà Long thấy nỗi chua chát dâng lên ngập lòng. Làm sao đến nông nỗi như vầy hả Thuyền! Phải chi tui có đủ điều kiện để giúp cô vượt qua những khó khăn trong cuộc sống này. Từ đó đêm nào anh cũng thập thò ở quán bia của bà Năm Đau Khổ để chờ cô về. Cứ đều đặn khoảng mười một giờ là cô rời quán lội bộ về căn nhà nhỏ thuê ở cuối chợ. Cô đi trước, anh lặng lẽ đi sau, khi cô dừng lại ói thì có anh bên cạnh vỗ lưng, đưa khăn cho cô lau miệng.

Mấy hôm đầu cô còn cự nự không chịu nhưng dần dần việc này trở nên quen thuộc với cô và nói thiệt nhằm bữa mà không có anh kè về chắc cô đã nằm xỉn ngoài đê hay đâm đầu xuống kinh rồi cũng nên. Anh thấy cô khóc nhiều hơn trong những cơn say oằn oại, có lẽ khi say rượu người ta không thể nào tự dối lòng mình được. Một bữa thấy cô uống nhiều rượu say mèm nên anh không dám bỏ cô lại một mình trong căn nhà rách nát, gió thổi vào lồng lộng, lạnh thấu xương. Anh sợ cô trúng gió. Cô nằm trên vạt chúi đầu xuống mà ói ồ ồ, xong rồi khóc như con nít:

- Má ơi! Con hư rồi! Cuộc đời con coi như bỏ đi rồi. Bin ơi! Con biết kêu má chưa? Chừng nào má mới gặp lại con đây. Trời ơi! Con tui còn nhỏ xíu mà!

Anh ngồi kế bên tay cầm ca nước đưa cho cô xúc miệng:

- Cô ráng ói ra hết đi! Chút khoẻ lại hà! Uống chi nhiều vậy hông biết!

Sau khi ói hết, Thuyền tỉnh táo trở lại:

- Anh dìa đi! ở đây làm gì mang tiếng lắm! Tui nói là nói cho anh chớ thân tui có còn cái gì đâu mà sợ mang tiếng.

Anh lúng túng, nửa muốn về nửa không. Cuối cùng anh quyết định:

- Tui không sợ mang tiếng! Mà thân tui cũng vậy thôi, cái thằng không cha không mẹ, dốt đặc cán cuốc như tui thì sợ mang tiếng gì chớ! Với lại, tui muốn nói chuyện với cô.

Thuyền ngồi dựa vào vách nhìn anh buồn buồn, có lẽ cô đã lờ mờ hiểu ra những điều anh muốn nói. Đâu có ai thật lòng lo lắng cho mình như anh đâu, cô ngước lên:

- Anh quyết không dìa thì thôi! Nhưng mà anh có đủ can đảm ngồi nghe tui kể chuyện đời tui không. Nếu chịu nghe hết thì anh muốn nói gì thì nói.

Long gật đầu cái rụp:

- Tui nghe! Nghe tới sáng cũng được! Dù chuyện cô như thế nào đi nữa tui vẫn nói những suy nghĩ của mình bao lâu nay. Cô kể đi!

Suốt đêm hôm đó Thuyền kể cho Long nghe về cuộc đời đau khổ của mình. Giọng cô chầm chậm, buồn thiệt buồn. Quê cô ở tận đất mũi Cà Mau. Từ đây tới đó ít gì cũng hơn ba trăm cây số. Cô thương một người thật lòng. Hai người quen nhau được gần hai năm, tình cảm tưởng là rất sâu đậm.

Cô là một cô gái nghèo ở nhà phụ má bán cái tiệm tạp hoá nhỏ. Một lần hắn ghé vào mua một gói thuốc, thấy cô bán hàng xinh đẹp nên từ đó về sau lui tới thường xuyên. Hắn giúp đỡ gia đình cô nhiều nên chiếm được cảm tình của má cô và cô cũng rất cảm động. Tình yêu của một đứa con gái mới lớn rất ngây thơ và trong sáng, cô thường mơ ước một ngày mình bước lên xe hoa về nhà người chồng mình thương yêu hết mực. Kết quả của sự yêu đương bồng bột đó là một giọt máu đã tượng hình trong bụng Thuyền.

Sau khi nghe cô báo tin này và nói ý định muốn làm đám cưới của mình thì hắn trốn biệt. Sau nhiều lần chống xuồng đi dò la, cô mới tìm được đến nhà hắn thì một sự trùng hợp ngẫu nhiên rất đau lòng lại xảy ra: Bữa đó là ngày đám cưới của hắn. Sự đau khổ và tức giận dâng lên đến tột cùng, cô ra chợ mua một cái ca nhựa và một can axít. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui cô thấy mình không thể quá hèn hạ và độc ác, người ta phụ mình thì có trời đất phạt họ, con mình đẻ ra thì mình nuôi. Cô đổi ca axít bằng một ca nước mắm và đi đến nhà hắn. Đám cưới đông vui, chẳng ai để ý đến cô gái lạ. Cô bước đến trước mặt cô dâu và chú rể chậm chạp từng tiếng:

- Anh có con với tui rồi mà còn cưới vợ, bữa nay tui bắt anh phải trả sự công bằng lại cho tui.

Nói xong cô giơ ca nước mắm lên, khách khứa chạy tán loạn vì họ tưởng đó là ca axít. Cô tạt mạnh vào người hắn và bỏ chạy một hơi ra chiếc xuồng ba lá ngoài bến, mở dây chống vội ra sông cái về nhà mà nước mắt ròng ròng. Cô vừa chống xuồng vừa lẩm bẩm một mình trong cơn nấc nghẹn:

- Anh bỏ tui, tui cũng không cần anh nữa, chắc cũng có người giống như tui rồi nên người ta mới nói: Ví dầu tình có dở dang/ mình ên, thiếp chống đò ngang thiếp dìa. Bây giờ tui cũng y chang như vậy, tui cũng một mình chống xuồng dìa nhà nè! Trời ơi!

Cô khóc muốn hết nước mắt, nhiều lúc muốn chết cho rồi nhưng nhìn cái bụng đội áo ngày càng cao, cô không đành lòng. Đứa nhỏ trong bụng cô có tội tình gì chớ? Dù sao đi nữa mình cũng phải sinh nó ra và nuôi cho nó thành người. Cả xóm ai cũng nhìn cô với ánh mắt ghẻ lạnh. Không chồng mà có mang thì không gì nhục bằng. Họ dạy đám con nít mấy câu chọc cô khi cô mang cái bụng bầu ra đường: "Không chồng mà chửa mới ngoan, có chồng mà chửa thế gian chuyện thường". Sự chịu đựng cũng có giới hạn, khi thằng Bin được bốn tháng thì cô để con lại cho má nuôi, bỏ xứ đi nơi khác làm để kiếm tiền gởi về nhà tiếp má nuôi thằng Bin. Đã hơn năm rồi cô chưa gặp lại con, cô nhớ nó lắm, tối ngủ khóc hoài. Cô mong muốn một ngày về bên con mà không còn phải ngại ngùng.

Long ngồi lặng lẽ nghe cô kể đến khi gà đã gáy vang trong xóm. Anh ôm lấy cô, vỗ về:

- Dù sao cô cũng còn may mắn hơn tui, còn có con, có má. Còn tui là một đứa con nít bị người ta quăng bỏ bên đầu cầu. Đến bi giờ ba má tui mặt mũi ra sao tui còn hông biết. Nếu cô không ngại, tui muốn mình làm ba thằng nhỏ, tui với cô cùng dìa một lượt cho nó có ba có má đầy đủ thì cô không còn sợ ai cười nữa. Tui tính vậy cô thấy sao? Nếu được, hừng đông mình đi liền.

Thuyền lại khóc, nhưng có lẽ bây giờ là những giọt nước mắt hạnh phúc. Cô nhìn anh không nói nên lời. Đúng là ông trời còn thương cô. Anh chạy về nhà gom ít quần áo và mớ tiền dành dụm mấy năm qua rồi trở lại giúp cô thu dọn đồ đạc. Cả hai lặng lẽ rời khỏi xóm Cải Già khi trời còn chưa sáng, sương đêm lạnh buốt đôi vai nhưng trong lòng họ như có một ngọn lửa ấm áp được thắp lên...

Truyện ngắn của Trần Minh Thuận- Lao Động

Tai nạn

Sách Hồng kinh hoàng như vừa tỉnh cơn ác mộng, mặc kệ cho Đỗ Uyển tròng áo vào cái xác, cơ thể co quắp của cô gái đã lạnh cứng, mặc áo là một việc vất vả mất thời gian. May quá, Đỗ Uyển quá quen với sinh lão bệnh tử, sự quyết tâm vứt bỏ gánh nợ chưa từng có này khiến cô có sức mạnh. Giờ, cô chỉ muốn mang cô gái này ra khỏi nhà mình, để cô ta biến mất không dấu vết khỏi mối quan hệ hai vợ chồng cô

Truyện ngắn của Liên Thục Hương (Trung Quốc)

1. Một tai nạn, Đỗ Uyển đã mưu tính lâu rồi, hoàn hảo không dấu vết. Một đêm ngồi nhà một mình, Đỗ Uyển tắt vòi nước nóng của bình tắm nóng lạnh, nghe nó kêu lên lục cục, phát ra những thanh âm khô ron và khẽ khàng, một niềm vui sướng bí ẩn. Cười là một nét mặt, khi nước mắt lăn qua, cái lạnh tràn trề dâng tới, từng tí một ngấm vào thân thể. Đã nghĩ tới những cách khác, như bỏ thuốc độc, như tai nạn xe cộ, trong một đêm nghiền ngẫm cân nhắc, đều bị lần lượt bỏ qua vì không đủ độ kín đáo. Người bị mưu giết, Sách Hồng, bốn năm trước đây đã từng cùng Đỗ Uyển qua cơn yêu đương đắm say mê mải, dắt tay nhau tới chốn hạnh phúc vô bờ.

2. Tiền đồ thênh thang, tướng mạo thong dong, Sách Hồng luôn diễn trọn vai một người chồng tốt, chỉ một nụ cười ấm, đã có thể xóa hết mọi lo âu căng thẳng của Đỗ Uyển từ trước bàn phẫu thuật đầy dao kéo máu me quay về với bình an. Và Đỗ Uyển giờ mới biết, đằng sau sự ấm áp đó, trái tim Sách Hồng đã trốn chạy hẳn, hoàn toàn không dành lại cho cô bất kỳ một góc nhỏ bé nào. Hôm đó, trên bàn phẫu thuật, Đỗ Uyển đã thành công khi dùng con dao mổ đánh lui tử thần khỏi người bệnh. Buổi tối, gia đình bệnh nhân cảm tạ cô, dứt khoát mời cô đi khách sạn ăn cơm. Sau đoạn đó, đến khoảnh khắc cô như bị trượt ngã. Sách Hồng và một cô gái thân mật nắm tay nhau, tình tứ yêu đương trong phòng ăn cách biệt, làm như trời đất này chỉ còn đôi họ mà thôi. Hoảng hốt, lạnh giá lặng lẽ kéo tới, nhanh chóng đổ ập lên Đỗ Uyển cơn lốc xoáy. Một tình yêu tuyệt đẹp đã từng là những gì Đỗ Uyển kiêu hãnh, giờ đây tan trong hư không. Kết cục vẫn là sự mất mát, trong công việc, Đỗ Uyển từng xếp đặt được bao sinh mệnh, mà giờ đối mặt với cuộc tình tay ba hoang mang, cô mất hết mọi lý trí. Đêm đó, cô uống rượu bạt mạng, nhưng ý nghĩ của cô ngày càng rõ ràng và lạnh lùng, cô rất muốn say, muốn có cớ để khóc. Đã bao năm, nhường nhịn và khuất phục không phải thứ cảm giác cô muốn được nếm.

3. Đêm, Sách Hồng cực kỳ ít ra ngoài, những gì chủ động làm lành của chồng, Đỗ Uyển làm như không biết, cô thà ăn mì tôm chứ không động vào cơm canh chồng nấu riêng cho mình. Cô xem tivi, đọc sách, khóc cười theo mỗi tình tiết truyện, nước mắt lặng lẽ bò dọc ngang khuôn mặt, ngày trôi qua tịch mịch đơn côi. Sách Hồng như con thú bị giam lỏng nhưng không dám giận dữ, mỗi khuya chỉ nghe những tiếng nói lênh đênh tan vỡ. Mắt Đỗ Uyển vằn lên, chỉ nói một câu duy nhất: “Em không bao giờ từ chối anh điều gì, kể cả yêu cầu ly hôn”. Khi Sách Hồng nhìn cô, cô lúc thì chuyển kênh tivi, lúc thì vùi đầu vào sách, dường như chả có việc gì liên quan. Sau đó, Sách Hồng đạp cửa ra phố.

Sách Hồng chỉ về nhà lúc đêm khuya, anh ta thà vụng trộm còn hơn, không chịu ly hôn, Đỗ Uyển biết, đây đâu phải vì chồng quyến luyến gì mình, chỉ là, anh ta lo cho tiền đồ của anh ta thôi, và cô chỉ là một quả cân để đo cái giá trị bản thân anh ta trên con đường công danh. Oán hận cuồng điên chất chứa, những mầm cỏ hoang sau mưa xuân vẫn đâm lá, chịu thua thế này ư? Đã từng kiêu hãnh vì được yêu, nào dễ gì Đỗ Uyển có được sự kiêu hãnh đó, mà vứt bỏ sự kiêu hãnh đó càng khó hơn, xưa nay, cô không quen để cho người khác nhìn thấy cô thất bại. Một hình ảnh kinh hoàng khủng khiếp lướt qua. Vụ tai nạn của Sách Hồng bắt đầu được dự tính. Những mũi khâu lành liền sau phẫu thuật là tác phẩm nghệ thuật mơ ước nhất của mỗi bác sĩ, đó đã thành thói quen rồi, Đỗ Uyển không bỏ được nữa, bao nhiêu kế hoạch được vẽ ra cô đều lần lượt bác bỏ. Cuối cùng, Đỗ Uyển chọn bình tắm nóng lạnh, trong đêm, cô nhiều lần giẫm lên cái ghế con, tìm xem có kẽ hở nào mình có thể lợi dụng, mà cô sẽ không cần động tay vào, bởi giống như một thân thể hoàn hảo, nếu mở ra cái gì sẽ đều lưu lại những dấu vết. Cuối cùng, cô chọn cách đun bình khô. Những âm thanh tí tách vụn vỡ nhỏ nhỏ của bình nước, từng tiếng nhỏ nhoi vọng lên cái kết cục mà cô mong chờ. Thử vặn nước từng lần một, dùng bút thử điện chạm vào dòng nước chết người. Cho đến khi đuôi bút thử điện nở ra một bông hoa màu cam đỏ, cô đã thành công rồi. Sau đó, cô bình tĩnh thu dọn hành lý, hai ngày nữa, cô phải đi tham gia hội thảo khoa học, giờ là thời cơ tốt nhất, ở lại nhà sẽ chỉ còn là kết cục.

4. Trên máy bay, đầu óc Đỗ Uyển tràn ngập hình ảnh Sách Hồng đứng dưới làn nước, đau đớn ôm thân thể co quắp. Ngày hội nghị đầu tiên, cô hoang mang, lúc phát biểu ý tứ lộn xộn, mất hết những sự mẫn tiệp vốn có. Quay cuồng trong đầu óc: Lẽ nào mình nhất định bắt hắn phải chết? Đêm, khủng hoảng gọi điện về nhà, gấp gáp chờ nghe tiếng đầu dây, điện thoại kêu một mình, Đỗ Uyển bị âm mưu chí mạng của chính mình làm cho sợ hãi, nắm chắc điện thoại, cô nghẹn ngào, khóc. Điện thoại được nghe, Đỗ Uyển nấc lên hỏi: “Sao anh không nghe điện thoại?” Sách Hồng lập tức ngạc nhiên: “Đỗ Uyển?”. Rồi chậm rãi hỏi: “Có chuyện gì chăng?” “Em chỉ muốn nghe thấy tiếng anh...” Lời nói buột ra làm Đỗ Uyển sững sờ một lúc, chắc anh ta nghe sẽ thấy bao nhiêu tình cảm. Tiếng bên kia đầu dây ấm áp lại: “Thế bao giờ em về? Anh đi đón em”. Giọng nói thấp thoáng cảm giác an lành như thể mọi ngăn cách đã xóa hết. Đỗ Uyển ngần ngại bảo: “Có lẽ phải một tuần”.

Gác máy, lòng còn thổn thức, anh ta liệu sẽ dùng đến bình nóng lạnh chứ? Tim thót lên, nỗi sợ hãi dâng ngập ngụa.

5. Mở toang cửa, nhà tối đen yên tĩnh, khắp nơi mùi ẩm ướt. Giữa đêm khuya, Sách Hồng ngồi bệt trên nền trước cửa phòng tắm, nhìn Đỗ Uyển, rất giống một đứa trẻ vầy nước, sợ sệt yếu ớt, trong lòng ôm một cái váy mỏng hoa nhạt, như một cánh hoa điêu linh, Đỗ Uyển biết không cần hỏi gì nữa. Cô mở cửa phòng tắm, những tia ánh sáng oà ra, soi rọi lên nước mắt trên mặt Sách Hồng, dưới nền nhà là co quắp cô gái trẻ xinh xắn, mắt mở to trợn lên cái nhìn hoang mang như Sách Hồng, như thể cô không làm sao hiểu ngay ra nổi, cuối cùng thì điều gì đã xảy ra. Đỗ Uyển trắng xanh mặt, đây là kết cục ngoài ý muốn, cô vẫn nghĩ rằng chỉ vài câu trao đổi hôm qua đã khiến Sách Hồng quay trở lại với cô, dần dà, cô quên mất những khởi đầu và kết thúc của tình yêu xưa nay luôn như nước triều lên xuống. Sách Hồng đờ đẫn nhìn cô, tai nạn bất ngờ ập xuống khiến anh ta mất hoàn toàn lý trí, tất cả mọi yếu đuối nhợt nhạt bày ra. Làm cho Đỗ Uyển không tài nào giận dữ được. Đỗ Uyển bước qua đôi chân duỗi dài của chồng, đi vào phòng khách, cầm cốc nước tĩnh trí: Sách Hồng, vì sao lại thế này? Tất cả hỗn độn, mà hỗn độn nhất là những gì trong lòng Đỗ Uyển, người chết thì đã chết rồi, giờ đây cô và Sách Hồng phải đối mặt thế nào với cái nhìn và hậu quả này? Sự tự chủ thức dậy, Đỗ Uyển sai: “Sách Hồng, anh mặc quần áo vào cho cô ta”. Sách Hồng đờ đẫn chả biết làm gì. Đỗ Uyển sẵng giọng: “Cô ta đã chết rồi, chả lẽ anh muốn người ta đến cật vấn mình vì sao cô này lại chết ở nhà ta ư?”

Sách Hồng kinh hoàng như vừa tỉnh cơn ác mộng, mặc kệ cho Đỗ Uyển tròng áo vào cái xác, cơ thể co quắp của cô gái đã lạnh cứng, mặc áo là một việc vất vả mất thời gian. May quá, Đỗ Uyển quá quen với sinh lão bệnh tử, sự quyết tâm vứt bỏ gánh nợ chưa từng có này khiến cô có sức mạnh. Giờ, cô chỉ muốn mang cô gái này ra khỏi nhà mình, để cô ta biến mất không dấu vết khỏi mối quan hệ hai vợ chồng cô.

Sách Hồng như đứa trẻ thất thần, chòng chọc nhìn theo mọi hành động vội vã của vợ.

Cô gái được mặc áo xong nằm trên sàn phòng khách, Đỗ Uyển lãnh đạm bảo: “Sách Hồng, phải mang cô ta ra khỏi nhà ta, mang nó về nhà nó, chả lẽ anh định gọi cảnh sát đến đây lấy dấu vết, đến cơ quan anh điều tra? Còn cuộc sống tương lai nếu anh buông xuôi thì tôi cũng mặc kệ!”

6. Đưa xác cô gái về nhà cô thật vất vả, cái xe đạp đó đã lâu không đi, phủ đầy bụi bặm, giống hệt tình yêu cũ bụi phủ đầy. Kéo cô gái lên ghế xe, Sách Hồng đẩy xe, Đỗ Uyển dắt xe, lặng lẽ xuyên qua màn đêm đen. Khi Sách Hồng lôi chìa khóa ra mở cửa, Đỗ Uyển đau thắt lòng. Vứt cô gái lên xô pha, Đỗ Uyển trợn mắt nhìn chồng: “Cô ta có thói quen gì?” Sợ hãi đã làm Sách Hồng mất hết năng lực suy nghĩ: “Cô ấy thích mặc áo ngủ và đi giày cao gót tới lui quanh nhà hát ca, vừa uyển chuyển du dương vừa tinh tế”. Đỗ Uyển bèn xỏ giày cao gót, đi lại quanh nhà, vừa hát vừa hỏi: “Có phải thế này không?” Sách Hồng gật đầu: “Đỗ Uyển, em định làm gì?” Lúc cô ta hát thế này, thì anh mê mẩn, đúng không? Khi cô ấy hát, cô ấy như một đứa trẻ vui vẻ”. Nước mắt Sách Hồng rơi xuống. Đỗ Uyển cất cao dần tiếng hát, kèm cả những tiếng nấc nghẹn ngào, trong công việc đã quen giành giật sống và chết, cô chưa từng mang lại cho Sách Hồng sự vui vẻ du dương, còn cô gái đã ẹo trên xô pha kia, mắt choáng váng kinh hoảng, nhưng vẫn không che đi được sự trẻ trung xinh tươi, chiếc váy dài màu trắng xõa ra trên nền nhà, giống một bông hoa rũ, nhè nhẹ phả ra sức mê hoặc. Không kiềm chế nổi, cô đã muốn đạp lên, giẫm nát tan sự mê hoặc này đi. Để cho Sách Hồng dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu tích anh ta từng lưu lại ngôi nhà cô gái này, mở máy giặt, cho nước vào, vứt vào ít quần áo, vác cô gái đến, cho tay cô cầm chặt phích cắm điện, vãi lên đó ít nước. Trước khi ra khỏi cửa, dùng cái drap giường mang từ nhà đi lau sạch mọi dấu tích và cả vết chân.

7. Từ đầu đến cuối, Sách Hồng như con rối. Về nhà, Đỗ Uyển và chồng bải hoải trên giường, ôm chặt lấy nhau, một tai nạn ngoài dự kiến khiến họ hòa bình với nhau, để cùng giấu kín một bí mật. Đỗ Uyển cứ mở mắt, trống rỗng: “Nhưng cô ta có gì hơn em?”. “Em chưa bao giờ cần đến anh, bất kỳ việc gì, đàn ông tự ái cao, thích được người phụ nữ họ yêu cũng sùng bái họ, còn em dường như chẳng cần có đàn ông vẫn có thể trưởng thành lên thành một cây đại thụ, cô ấy thì không, qua đường cô ấy cũng cần phải nắm chặt tay anh, làm anh không cưỡng được mong muốn đi yêu cô ấy, che chở cho cô ấy”. Đỗ Uyển nói, thế à, rồi im lặng. Sách Hồng đột ngột hỏi: “Sao em lại muốn hát ở nhà cô ấy?”.

“Em chỉ muốn làm cho hàng xóm biết lúc đó cô ấy đã về nhà rồi, còn sống, còn anh và em thì vẫn đang ở nhà mình, như thế xem ra giống như cô ta chết ở nhà, càng giống một tai nạn”. Sách Hồng im lặng, ôm lấy vợ nói: “Đỗ Uyển, em vẫn còn rất yêu anh, đúng không?”.

Đỗ Uyển cười, nước mắt rơi ra, bởi cô hận chồng vì sự phản bội, hận tới mức mong chồng chết, nhưng sự thật thì hận là bởi vẫn còn yêu, chứ ai phí tâm sức để bận lòng một người dưng? Hận chẳng qua là sự bộc lộ một mặt khác của yêu. Lúc nguy hiểm, con người mới hiểu ra rằng muốn vứt bỏ có khi chính là rất muốn giữ lại.

Suốt đêm, Đỗ Uyển và Sách Hồng vứt bỏ tất cả mọi hiềm khích, cẩn mật ngồi dự tính những câu hỏi có thể bị chất vấn, chỉ bởi mối tình trái ngang kia, họ càng cảm thấy cần nhau hơn bao giờ hết, họ dường như tâm đầu hơn, chặt chẽ không thể chia lìa được, vẽ lên cái giống như là hạnh phúc. Về việc vì sao Đỗ Uyển đột ngột trở về, Sách Hồng không hỏi, không hỏi đến cả việc có tha thứ cho anh hay không, đây là sự bí mật của cả hai người, hiểu lòng nhau là thứ vũ khí bí mật để thắt lên dây an toàn hạnh phúc. Bình minh, Sách Hồng nói: “Chúng ta đi thay bình nước nóng lạnh đi, ta thay bình năng lượng mặt trời, an toàn hơn”. Đỗ Uyển bảo: “Ừ”.

8. Hai ngày sau, cảnh sát tìm đến. Những câu chất vấn không ngoài dự đoán mấy. Khi trả lời cảnh sát, hai vợ chồng tay đan tay, thân mật êm đềm. Quan hệ giữa Hồng và cô gái họ cũng đã điều tra ra, họ hỏi vì sao Uyển đang họp dở hội nghị lại về nửa chừng. Uyển nói tôi muốn về để cứu vớt hôn nhân, tình yêu còn quan trọng hơn sự nghiệp. Khi nói thế, nước mắt cô đã vòng quanh, nỗi đau đớn này cô không hề muốn cho người ngoài nhìn thấy, cuối cùng cũng đã bị phơi bày.Viên cảnh sát dán chặt mắt vào Uyển: “Trên váy người chết rõ ràng có dấu chân giẫm lên, nếu nạn nhân đúng là chết vì điện giật ở chiếc máy giặt, thì chắc chắn cô ta không thể không giặt cả chiếc váy đó, bởi vậy chúng tôi phán đoán đây không phải là hiện trường ban đầu, rõ ràng cô ta chết trước khi mở máy giặt. Tay Sách Hồng run bần bật trong tay vợ. Đỗ Uyển bình tĩnh nói: “Đúng, đấy không phải là hiện trường ban đầu”. Sách Hồng nhìn vợ. “Cô ta chết ở nhà chúng tôi, tôi đã phong thanh biết tin chồng tôi có bồ, tôi cũng nghĩ chỉ chờ tôi đi công tác thì anh ấy sẽ mang cô ta về nhà, vì thế tôi đột ngột về nửa chừng, tôi muốn chứng thực một điều. Và đúng là sự thật, chồng tôi mang gái về nhà, cô ta chết vì tắm nước nóng bị điện giật, khi tôi về, Sách Hồng đang sợ hãi, người thì đã chết rồi, có làm gì cũng vô ích, chúng tôi không muốn bị dính vào vụ án giết người vì tình ái, các anh nghĩ mang tiếng thế có vinh dự không?” Cảnh sát mang theo chiếc bình nóng lạnh đã hỏng, Sách Hồng nhìn vợ, kinh ngạc bởi sự ứng biến của cô. Đỗ Uyển bình tĩnh bảo: “Anh yêu ơi, rót cho em cốc nước, em chỉ nói ra sự thật mà thôi, con người ở cùng đường rồi, lời nói thật có lẽ chứng minh bản thân mình tốt hơn một lời nói dối”.

9. Quả nhiên hoàn hảo như mũi khâu trên vết mổ lý tưởng, cảnh sát tìm không ra dấu vết nào.

Ngày mai sẽ ra sao, nào ai biết? Mà dù sao thì hiện tại, Sách Hồng luôn cảm cái ơn với vợ mình.

Tình cũ

Nguyễn Thu Phương

Không kềm nổi nỗi thiết tha, anh nắm lấy bàn tay cô, bóp nhẹ âu yếm, và nâng niu đưa lên môi hôn, với ran ran cảm giác. Anh biết rõ mình đang muốn gì. Một người đàn ông từng trải tự ý thức rõ điều đang muốn.

Anh nhận ra cô ngay, dù cô bây giờ đã là một thiếu phụ trông đẫy đà và viên mãn, khác xưa rất nhiều. Mười lăm năm, thời gian đã kịp làm quá nhiều, và cả không kịp làm nhiều việc. Cô cũng nhận ra anh, và luống cuống. Anh thấy có những tia nhìn cảm động ấm áp trong mắt cô, đôi mắt đen và buồn, giờ đây sự mỏi mệt thấp thoáng. Cô cười, vẫn cái cười nhếch miệng quen thuộc. "Anh không ngờ gặp lại em ở đây", anh nói, "Vâng, em cũng không ngờ... Và anh có biết là... em đã nghĩ về anh suốt bao năm qua...". Lời của cô nghe rất thật lòng, thật đến xốn xang, day dứt. "Em bây giờ sống ra sao?", "Em có chồng và hai đứa con. Cuộc sống cũng bình thường như mọi người, không có gì đáng kể. Còn anh?", "Anh cũng không có gì để kể, hơn thế".

Họ dừng câu chuyện ở đó, vì nhạc đám cưới trỗi lên ồn ào náo nức, lẫn với những tiếng chúc tụng huyên náo. Anh muốn hỏi cô sao không đi đám cưới với chồng và con cô, rồi anh nghĩ hỏi vậy có thừa lắm không khi vợ con anh cũng chẳng có ở đây... Anh gắp cho cô, rót cho cô, săn sóc cô bằng cung cách ga-lăng của đàn ông từng trải. Anh uống bia, biết uống sẽ không đỏ mặt vì tửu lượng anh khá. Nhờ bia, anh hoạt bát và dạn dĩ, dạn dĩ và hoạt bát khác xa với chính anh của lúc không bia và của mười lăm năm xưa: đến hôn cô còn chẳng dám.

Rồi, lúc làm như vô tình để tay lên đầu gối của cô trong gầm bàn, thấy cô không gạt ra, cũng chẳng phản ứng, anh nghiêng người thì thầm vào tai cô, "Em tuyệt vời...", cô liền mỉm cười. Anh thấy trong nụ cười có sự tự tin của người đàn bà hiểu rõ mình hấp dẫn. Sự tự tin quỷ quái. "Mười lăm năm qua, anh chẳng thể quên được em", "Em vẫn còn giữ những bài thơ anh đã làm tặng em, những lá thư tình, quyển chép lời bài hát. Trời ạ, chữ anh dạo ấy thật đẹp và bay bướm... Còn có cả cái kẹp tăm cũ, một vài món quà. Toàn bộ được em gói lại, cẩn thận bỏ trong một cái hộp nhỏ, có lót dưới đáy bằng vải nhung mềm...", "chồng em không nói gì về việc ấy ư?", anh ngạc nhiên, lòng nao nao vui thích, "Anh ấy không thuộc loại đàn ông ghen vụn vặt. Ảnh biết rõ em thuộc tuýp phụ nữ lãng mạn, và cư xử tốt đến nỗi em thường xuyên có cảm giác phải mang ơn ảnh về sự độ lượng. Lẽ ra, được như vậy thì không nên ôm ấp mơ tưởng hình bóng người xưa nữa, phải không?!".

Cô hẳn không biết, những khi bất hòa với vợ, anh luôn tự day dứt rằng mình đã sai, vì đã không kiên quyết lấy cho bằng được cô. Cuộc sống hiện tại hễ có những thiếu hụt hạnh phúc, dễ khiến người ta liên tưởng tới những nhân duyên đã từng bỏ lỡ. "Một thằng đàn ông đã lỡ chuốc lấy bổn phận làm chồng, làm cha, thì phải biết tự xả xú-páp để lấy lại được sự thăng bằng trong cuộc sống. Cách tốt nhất là tạo lấy một góc riêng bí mật. Miễn khéo che mắt vợ", một tay bạn độ tuổi năm mươi đã "đưa đường chỉ lối" cho anh như thế. Anh không tốt lành gì, chỉ cố sao không quá hư hỏng. Lẫn lộn giữa những mảng tối đen của góc riêng đàn ông nơi anh, những hình hài đàn bà mờ nhạt loang loáng lướt qua không đọng lại ký ức, bóng dáng cô trong trẻo tình đầu thoắt rực rỡ, ẩn hiện, nổi bật, thường được anh nhớ đến nhiều, và tô vẽ lên thêm cũng nhiều. Cái cười nhếch miệng, đôi mắt đen buồn ngợp, nước da mịn rám nắng, một nhan sắc của sự hoang sơ nguyên vẹn, chưa vướng bận phấn son và những kỹ xảo cuộc đời...

"Anh muốn chúng ta rút sớm ra khỏi cái đám cưới này", anh nói dịu dàng sau khi món thứ tư được dọn lên. Cô ngoan ngoãn gật, đứng ngay dậy. Và cô đi ra, nhẹ nhõm thơ thới như chỉ chờ có thế. Anh nấn ná lại thêm giây lát cho phải cách, rồi cũng đứng lên đi theo, sau khi đã chào chiếu lệ những người xa lạ cùng bàn. Anh thấy cô chụp ảnh chung với cô dâu chú rể ngoài cổng hoa, vẻ thân mật đầy xã giao, sau đó cô đi ra bãi lấy xe. Lách mình thoát khỏi một đám đông cụng ly hào hứng, anh bám vội theo cô…

"Em có nhớ nơi này ngày xưa không?", "Nhớ chứ. Quán cà-phê kỷ niệm của chúng mình...", "Mười lăm năm qua, anh vẫn thường ra đây ngồi, đã chứng kiến quán đổi chủ mấy lần, chứng kiến tất cả những đập phá, sơn phết, sửa sang, lên đời...", "Lạ thật, em cũng thỉnh thoảng ra đây, một mình, để nhớ, để nghĩ về anh. Vậy mà sao ta lại không có duyên gặp nhau ở đây!". Anh nhắc những ngày xưa, vui lòng thấy nhắc tới đâu cô cũng đều nhớ theo tới đó. Như đồng vọng cuối chiều, anh gọi lên và nghe âm âm tiếng lặp. Không kềm nổi nỗi thiết tha, anh nắm lấy bàn tay cô, bóp nhẹ âu yếm, và nâng niu đưa lên môi hôn, với ran ran cảm giác. Anh biết rõ mình đang muốn gì. Một người đàn ông từng trải tự ý thức rõ điều đang muốn, và tự biết phải làm thế nào để đạt được mong muốn ấy.

"Em chờ anh một chút", anh nói và đứng dậy, tìm lối ra phía sau. Ở đó, anh móc điện thoại di động, gọi cho người bạn tuổi năm mươi mà anh vừa chợt nhớ đến. "OK", bạn vàng có kèm đôi lời chỉ dẫn. Trở ra, anh tính tiền nước ở quầy rồi về chỗ cô đang ngồi đợi, nói bằng một giọng tự nhiên nhất như ắt là phải thế: "Mình đi thôi em!", và hài lòng thấy cô ngoan ngoãn theo anh mà không hề hỏi đi đâu…

Căn hộ nhỏ kín đáo, có lối đi riêng, ở trên lầu 3. Họ gởi xe rồi leo lên một cầu thang xi-măng lở lói, rêu xanh xỉn bám. Cô cười, nói tiếp những câu chuyện bâng quơ khi nãy ở trong quán và trên đường, vẫn không thắc mắc gì về cái nơi mà họ sắp vào. Cô thật hiểu đời lại biết điều, anh nghĩ những người phụ nữ từng trải nên có các ưu điểm này. Cộng thêm ưu điểm lãng mạn đã có sẵn từ thời thiếu nữ. Mùi nước hoa dễ chịu của cô thoảng vào mũi anh, càng khiến anh thấy khao khát cô hơn. Anh tự hỏi liệu có phải như thế là không tôn trọng cô, khi mà cô trong anh là một hình ảnh đẹp đẽ cao vời và quá đỗi tinh sạch. Rồi anh tự trấn an: họ đang cùng nhau đi tới một cái kết có hậu, một thăng hoa tột đỉnh từ dư hương của tình yêu, ắt khác hẳn với những cuộc vui qua đường…

Khi cả hai leo lên đến nơi, rất thành thạo, anh lấy ra cái chìa khóa nhỏ được giấu trong gốc chậu bông kiểng sứt miệng kê nơi góc hành lang, và mở cánh cửa xanh tróc sơn. Căn phòng vắng chủ đón hai người bằng một vẻ lạnh tanh, ấn tượng thấy ngay là sự bừa bãi. Cô chưa kịp buông ra nhận xét nào thì anh đã nhẹ nhàng khép cửa, cẩn thận gác chốt sau khi đã mò được công tắc bật đèn lên cho sáng. Rồi, cố lấy vẻ thật tự nhiên, anh đi đến cái bàn không có ghế - nơi những cuốn tạp chí đủ loại bị quăng bừa bãi - nhanh chóng xếp dọn mớ hổ lốn.

Trong công cuộc tổng vệ sinh, anh bất ngờ vớ phải một hộp "Ô-kê, nhà vô địch", bèn vội vàng vừa liếc cô, vừa nhét tọt vào túi áo để phi tang, miệng lầm bầm rủa lão chủ nhà bê bối, lão bạn vàng tuổi năm mươi quý hóa. Dọn dẹp xong, anh xuống bếp, may mắn tìm được giữa đống mì gói và vỏ mì lộn xộn một chai nước suối còn nguyên vẹn. "Liệu có uống được không?", cô ngần ngại, anh gật đầu mạnh dạn quả quyết. Trong khi cô uống từng ngụm nhỏ theo kiểu của một con mèo con không khát, anh có dịp ngắm kỹ cô hơn. Cô đang diện một bộ váy khoác màu nâu, mốt đứng đắn, trang nhã và kín đáo, hơi già so với tuổi. Trái với anh, sơ-mi chim cò, quần tây kem nhạt, cà-vạt hoa hòe vợ anh sửa soạn cho, biến anh thành một quý ông bảnh chọe.

Uống nước xong, cô loay hoay không tìm đâu ra chỗ ngồi, đành ghé xuống mép cái giường đôi, (tuy cũ nhưng có trải nệm bọc vải hoa, là thứ duy nhất tươm tất ở đây), trên tay cô lúc đó vẫn còn cầm khư khư cái bóp. Anh sà đến bên cô, vịn nhẹ eo lưng và nói một câu tán tỉnh cũ xưa: "Em có biết là em đáng yêu lắm không!". Cô nhìn anh, đôi mắt đen dịu dàng, và cô gật, "Có thể". Thật nhanh, anh đột ngột choàng ôm lấy cô, định hôn lên môi cô, ngấu nghiến. Cũng lâu quá rồi anh không hôn đàn bà... Nhưng nhanh hơn, cô đã chuồi tuột khỏi anh, và, luồn tay lấy từ trong bóp đầm ra một thỏi kẹo gum, xé giấy, cô nhét tọt thanh kẹo vào miệng anh, sau đó phá lên cười bằng một tràng giòn tan, vô tư lự nhất.

Anh ngồi nhai sing-gum, ngẫm nghĩ. Cô khác nào tách Cappuccino thú vị, vừa ngọt ngào, nồng nàn, thơm tho, lại vừa lâng lâng đắng. Với cô, anh đốt nhanh giai đoạn chinh phục, song sự từng trải của cô khiến anh chẳng dễ chiếm đoạt. Nghĩ thế, thì cô đã quay lại, vẻ mặt tỉnh khô, tay bắt đầu nới lỏng cà-vạt trên cổ anh, rồi mở những cái nút áo của anh, thật từ tốn và khéo léo. "Túi áo anh có gì mà phồng lên thế này?", cô hỏi, tinh nghịch luồn tay vào lục lọi, và cái món mà cô lôi ra làm chính cô đỏ mặt. Anh lắc đầu phủ nhận, nhìn cô nằn nì, "Ta tắt đèn đi, em nhé?". Cô lại cười thành tiếng, và bây giờ thì cặp mắt đen không còn thấy vẻ u hoài dịu ngọt, mà sáng rực lên tinh quái, "Không, em muốn nhìn thấy anh trong ánh sáng minh bạch!".

Cái áo cởi xong, cô xếp lên bàn ngay ngắn, và trong khi anh vẫn còn lúng túng, thì cô tiến hành tiếp việc gỡ chiếc thắt lưng. Anh chặn ngang tay cô, "Em làm thế nghĩa là gì?", "Chẳng có gì đâu, anh. Chỉ vậy...". Anh bối rối, bia của nhiều cuộc nhậu, việc chơi thể thao gần đây thường xuyên bị bỏ bẵng, công việc bàn giấy ngồi nhiều hơn đi và năm tháng chồng lên tuổi đã làm cho anh mất sự mạnh dạn khi phải trần trụi dưới ánh sáng đèn, trước một phụ nữ không phải vợ, cũng không phải người thân, khi mà giữa cả hai vẫn còn khoảng cách.

Sau một lúc, cô chậm rãi nói, "Chồng em chắc chẳng bao giờ muốn em có những chuyện như thế này". "Chồng em…", anh nghe giọng mình dài ra mai mỉa, tuồng như trách móc, "Nếu em chính chuyên, sao không nói từ đầu, còn theo anh tới tận đây làm gì!".

Với lấy cái áo, anh khoác lại vào người. "Em đã là phụ nữ có hai con, đâu còn là nàng tuyệt vời của tình đầu xa xưa...", lời cô bộc bạch, hết hẳn giọng cười gây hấn, "Em xin lỗi, xin anh tha thứ. Nhưng em cần một sự vỡ mộng. Em muốn trục bỏ hình bóng đẹp đẽ của anh, cứ vướng vít mãi, ra khỏi đầu em bằng thực tế phũ phàng. Chỉ bằng cách này, từ nay em mới quên hẳn anh được…", "Sự vỡ mộng về một thần tượng tình yêu, chỉ dựa trên sự xuống cấp của hình hài và dung nhan, sau bằng ấy năm dâu bể... Không lẽ em cần ở tôi có vậy thôi sao!", anh cười khẩy, "Thế còn tâm hồn của một người đã luôn nhớ đến em, giờ ra sao, hẳn không làm em bận tâm?". Cô cúi đầu, lí nhí, "Mong anh đừng trách. Nhưng em an phận với con, với chồng. Em yêu họ…". Anh mệt mỏi, "Không, làm sao trách được khi em đã nói như vậy, chính tôi mới là kẻ có lỗi, đã rủ rê một người yêu không đủ gan dấn thân…". Cô chẳng nói gì thêm, lặng lẽ chào anh, một mình ra về.

Cô đi đã khá lâu, nhưng anh vẫn còn ngồi đờ, nguội lạnh. Cuối cùng, anh đứng dậy đi vào nhà tắm, tìm nước rửa mặt. Đối đầu tấm gương trên tường vàng ố, mắt anh chạm mắt gã đàn ông từ gương nhìn ra. Khuôn mặt gã no nê, trì độn, cái nhìn thẫn thờ, và áo sơ-mi của gã xộc xệch không cài, để lộ khoảng ngực trần bệ rạc, một làn da dãi dầu và tấm thân chưa già nhưng có đầy những dấu hiệu của sự buông thả không gìn giữ. Chẳng thể nào tin, cũng tấm thân và làn da ấy, mười lăm năm trước đã từng đẹp ngời ngợi, trẻ trung và rắn rỏi, sẵn sàng phô phang trước mọi mắt nhìn của đám đông soi mói. Có cái gì đó thật mâu thuẫn và bất nhẫn, một sự tỷ lệ nghịch giữa thân xác và tâm hồn con người ta thông qua thời gian… Thốt nhiên, anh thấy vừa thương, lại vừa chán ghét bản thân mình quá đỗi.

Tìm được thuốc hút trong túi áo, anh lặng lẽ bật quẹt, lặng lẽ nhả khói. Ừ, mà cái gã chồng của cô, gã đã bao nhiêu tuổi rồi kể từ mười lăm năm? Và khi áo xống bỏ ra, trông gã sẽ như thế nào? Còn cô, nếu thấy anh với một hình dung sắc diện khác thế này, có nghĩa là tương đối bắt mắt, thì liệu cô có nói với anh rằng cô rất yêu chồng con cô không?!...

Điện thoại reo ầm trong túi quần, anh lôi cái máy ra, thấy số của ông bạn vàng tuổi năm mươi. "Thế nào, tìm có được nhà không, có thấy chìa khóa không?", "À, có, có, đang ở trong nhà đây", "Tốt rồi, thôi, chúc vui vẻ như ý há", ông ta nói với một giọng đồng lõa, và cúp máy ngang, ra cái điều hết sức ý tứ…

Người đàn bà dầm mưa

Nguyễn Thị Thu Thủy

Người đàn bà ấy yêu và đáp lại tình yêu của anh không giống chị, người đàn bà phong kiến trong hôn nhân bây giờ đã lỗi thời. Tình yêu hiện đại là sống thử với nhau và sinh con đẻ cái.

Ngôi nhà nhỏ ở cạnh nhà tôi, đó là căn hộ của một người phụ nữ ngoài 30, sống độc thân. Thời buổi tấc đất tấc vàng, giá đất đắt sắt ra miếng, làm công ăn lương mà tìm được một căn hộ khép kín đã là mơ ước của bao nhiêu người. Tôi gặp chị khi đang mải mê chạy theo con cún nhỏ bố tôi mới mua của một người bạn đi nước ngoài về. Con cún sủa ăng ẳng khi nghe tiếng còi xe máy nổ, nó chồm lên gặm lấy ống quần của chị. Chiếc xe Dream tàu cua một vòng rồi đổ xịch trước mắt tôi đầy thiểu não.

Kìa! Mày thấy chưa? Khôn hồn thì ra góc sân mà nằm, nếu không tao sẽ đem mày bán cho mấy tay buôn chó, đời mày phiêu bạt cho biết thân. Vừa mắng con cún tôi vừa quay sang chị hàng xóm đầy ái ngại. Lúc này tôi mới có dịp nhìn kĩ chị, không thể nhầm được, chị là cô gái tỉnh lẻ. Vì con gái thành phố bây giờ ít ai để mái tóc dài đen óng ả như chị nữa. Gương mặt chị thanh thoát nhưng đượm buồn. Tôi rối rít xin lỗi chị rồi cùng chị đỡ chiếc Dream tàu đứng dậy một cách hết sức khó nhọc. Ơ kìa! Em cũng ở trong ngõ này à? Sao hôm nay chị mới gặp nhỉ? Chị vừa hỏi vừa nhìn tôi đầy thân thiện.

Dạ! - Tôi đáp - Em vừa tốt nghiệp đại học, đang chờ xin việc chị ạ. Em ở trong nhà suốt ngày nên có lẽ chị không gặp. Nhà em số 90, đối diện với hàng bún ốc đằng kia. Vừa nói, tôi vừa đưa tay ra hiệu cho chị biết. Mà quên tên em là gì nhỉ? Lan ạ. Còn chị? Chị tên Thảo. Nhà chị ở gần đối diện với nhà em. Là hàng xóm rồi nhé! Vừa nói chị vừa hướng ánh mắt về phía chiếc cổng sát màu hoen rỉ, tróc sơn. Chị dọn đến đây được một năm rồi - thuê đấy. Cũng may điện nước giá gốc em ạ. Tôi mỉm cười nhìn chị vẻ cảm thông. Có lẽ từ ngày bảo vệ luận văn tốt nghiệp, chị là người đầu tiên tôi tiếp xúc. Đám bạn thân của tôi thì bổ đi tứ xứ, đứa vào Nam, đứa về quê. Chỉ còn tôi bám lấy mảnh đất nội thành và chờ hồi âm của mấy tập hồ sơ xin việc được gửi gần hai tháng nay rồi. Chế độ bây giờ cũng lắm tiêu cực. Ai cũng nghĩ tôi sẽ được gọi đi làm ngay khi họ xem hồ sơ của tôi. Bằng tốt nghiệp loại giỏi, bằng C tiếng Anh, tiếng Trung. Rồi bằng vi tính nữa. Đám bạn tôi bảo: Mày là con mọt sách, đời sinh viên mà không biết đến tình yêu thì phí thật, không có tối thứ 7…

Nghĩ đến việc học bây giờ cũng oái oăm thật, nhiều đứa bạn lớp tôi học cực kì bát nháo, nhưng chỉ tại được là con ông nọ bà kia nên ra trường trông vẫn vi vu và lên tiên. Còn đám con nhà bình dân như bọn tôi thì có mài rách mấy cái đũng quần trên thư viện mà trong tập hồ sơ xin việc không có phong bì thì cứ nghển cổ ra mà chờ. Đấy là tôi thanh minh cho cái sự ăn không ngồi rồi mấy tháng nay ở nhà. Bố tôi bảo: Tốn vào mày mất 6 năm lương hưu của bố rồi. Gắng cho mày bằng chị bằng em mà lấy chồng. 25 tuổi rồi đấy, không còn trẻ đâu mà đọc sách nữa. Tôi cười nhìn sang bố: Bố ơi! Con đọc sách xem người xưa họ thi cử đỗ đạt như thế nào mà học tập. Ngẫm lại cuộc đời bố tôi cũng khổ, suốt mấy chục năm phục vụ trong quân đội về hưu thì vợ mất, con trai lớn đi nước ngoài, trước khi đi anh trai tôi còn nhắn lại như đinh đóng cột: Con sẽ không để bố và con Lan phải thiếu thốn thứ gì. Bố thích gì con cũng chiều nhưng con không chấp nhận người đàn bà nào thay thế mẹ con đâu. Bố tôi vốn ít nói và ông chỉ im lặng trước sự ích kỉ của người con trai lớn. Không phải ông nhu nhược vì sống nhờ vào đồng tiền thằng con kiếm được. Vì mức lương trung tá về hưu cũng đủ cho bố tôi có một cuộc sống gọi là tạm ổn. Chỉ có điều bố tôi vốn rất kín tiếng trước những vấn đề tế nhị.

Chiều mùa đông xào xạc gió, cái lạnh buốt da buốt thịt, bố tôi đi họp mặt đồng đội cũ. Tôi ở nhà một mình cùng con cún nghịch ngợm. Nó đang cào cào cái chổi lau nhà. Tôi gầm gừ quát: Cún! Mày có muốn chết không? Khôn hồn thì biến ngay! Nghe tiếng quát của tôi con cún lao vào xó nhà nằm im thin thít ra chiều rất ngoan ngoãn. Tôi vén rèm cửa sổ, ngóng nhìn trời. Rét thật! Chiều nay bố tôi không mang áo mưa. Có lẽ ông sẽ trú tạm ở quán nước ven đường. Đang mải mê suy nghĩ tôi chợt nhìn thấy chị. Chị đang ngồi ướt dưới hiên nhà, run rẩy. Chị đang khóc? Linh tính mách bảo tôi rằng chị đang rất buồn, tôi rón rén bước sang nhà chị như vị khách bất đắc dĩ, cánh cửa sắt hoen rỉ mở hờ hững. Tôi cầm chiếc ô rất to mà những đợt nước trút xuống đường như làm chiếc ô cong mình lên chống đỡ cái sức nặng có vẻ khủng khiếp. Tôi chợt mường tượng ra chị và chiếc ô của tôi cũng đang cùng nhau chịu những đợt sóng ngầm đầy trắc ẩn. Tự dưng tôi muốn lao vào ôm chị để che chở cho chị, ước gì tôi là một người đàn ông và bàn tay tôi có đủ độ săn chắc để tôi có thể vít cơ thể sắp quỵ ngã kia vào lòng mình mà sưởi ấm và che chở.

Chị Thảo! Tôi khẽ bật lên tiếng gọi nho nhỏ. Đó là điều duy nhất tôi biết về chị hàng xóm kể từ lần gặp chị trong ngõ tuần trước. Làm sao vậy? Vào nhà em rồi chúng ta cùng nói chuyện. Lúc ấy tôi nhìn sang cánh cửa nhà chị im lìm khoá .Sang nhà tôi, chị ngồi thu lu một góc như con mèo, đôi mắt ngân ngấn nước. Lấy chiếc khăn khô cho chị lau đầu, bộ quần áo khô cho chị mặc. Chị ngạc nhiên nhìn tôi rồi chị lại ngồi im như thóc. Tôi biết lúc này không nên phá vỡ tâm trạng mang hình khối cố định trong lòng chị. Có nhiều lí do khiến người ta buồn nhưng việc chị dầm mình chịu đựng cơn mưa như trút nước khiến tôi thấy ớn lạnh.

Em này! Chị nói chuyện như người mất hồn, như đang độc thoại với người chết, gương mặt chị phờ phạc như mất ngủ cả tháng vậy. Chị đã đánh mất hạnh phúc của mình, Lan ạ. Lỗi là tại chị. Nhưng vì sao? Tôi hỏi chị đầy ái ngại. Chị phân trần trong nước mắt: Chị và anh ấy yêu nhau khi còn đang là sinh viên năm thứ ba đại học. Anh ấy rất hiền từ, ít nói và biết cảm thông. Nhưng vì công việc của anh ấy liên tục phải đi xa và tiếp khách về muộn nên càng ngày vợ chồng chị càng ít có dịp trò chuyện cùng nhau. Nói đến đây người chị đổ sụp xuống như bức tường sau trận bão. Chị đã yêu anh ấy theo cách của người đàn bà thời phong kiến. Đàn ông là trụ cột trong nhà, dù có đa thê đa thiếp thì cuối cùng vẫn trở về với người vợ được cha mẹ cưới hỏi đàng hoàng và hơn thế nữa anh chị lại đến với nhau bằng tình yêu tự nguyện. Nhiều lần chị nghe thấy tiếng những người phụ nữ lạ gọi điện cho anh ấy nhưng cái thói quen tôn trọng quan hệ xã hội cuả chồng đã ngấm vào máu chị. Chị rút ra được nhiều kinh nghiệm xương máu rằng nhiều cặp vợ chồng ly hôn đều do thói ghen tuông của người đàn bà. Đã có lúc chị rủa thầm những người sống quá khắt khe ích kỉ rằng họ như ếch ngồi đáy giếng. Yêu chồng và giữ được chồng cũng là một nghệ thuật, chẳng thế mà chị ở cái tuổi 30 rồi, lại muộn con mà vẫn được tiếng là chồng yêu chiều hết mực. Hàng xóm ai cũng lấy chị làm gương để răn dạy con dâu và vợ.

Cuộc sống viên mãn ấy như những tình huống trong tiểu thuyết. Và anh ấy đã nằm ngoài tầm kiểm soát của chị cũng bắt đầu từ sự vẹn tròn viên mãn ấy. Chỉ đến một hôm anh trở về trong cơn say tuý luý, chị dìu chồng vào nhà, miệng run rẩy sợ hãi: “Ơ kìa! Mưa gió này mình đi đâu mà uống nhiều rượu thế? Nhỡ mà cảm thì làm khổ em. Cả đời em hi sinh cho mình, nhìn thấy mình được mở mày mở mặt là em mừng rồi”. Đỡ anh nằm xuống, chị chợt thấy bức ảnh rơi ra rừ phong bì thư, linh tính mách bảo, chị giơ bức ảnh lên ngắm, trực quan đầu tiên làm chị sắp ngất lịm trong bàng hoàng và thất vọng. Bức ảnh 3 người chụp với nhau hoàn toàn tự nhiên và hạnh phúc, chị cảm thấy như mình len vào cuộc sống riêng của anh. Bây giờ chị mới ngộ ra một điều, những chuyến công tác xa và những vụ đàm phán của anh vì công việc thì ra cũng nằm gọn trong bức ảnh ấm cúng này, mắt chị mờ hẳn đi khi nhìn kĩ đứa trẻ khoảng 3 tuổi, chao ôi! Nó giống anh như đúc, bên cạnh là người phụ nữ trẻ trung và nhan sắc có phần ưa nhìn hơn chị. Họ đang cười rạng ngời hạnh phúc mà chị thấy ớn lạnh, người phụ nữa này chị đã gặp nhiều lần ở cơ quan anh và trong những chuyến đi nghỉ mát cùng mọi người.

Vẫn nụ cười tự tin và đầy khiêu khích. Chị ta đang mỉa mai chị? Ừ, cũng phải. Chị là người đàn bà bù nhìn đáng thương. Chỉ người vợ quá tin vào tình yêu nên khi chồng có đứa con gần 3 tuổi mới vô tình biết được. Kể cũng khôi hài thật. Câu chuyện của chị mà chuyển thể thành phim thì khối kẻ ôm bụng mà cười. Chị lặng lẽ lang thang đi dưới mưa, cho đến khi nước mưa thấm ướt cơ thể, chiếc áo mỏng tang làm đôi nhũ hoa cương lên như muốn đẩy miếng vải chắn ra ngoài. Chị vẫn thèm khát tình yêu và hơn hết là một đứa con nhưng không hiểu sao ông trời lại tước đi cái quyền ấy của chị? Chị tự ôm lấy thân thể mình để tiếp thêm sức mà bước đi. Chị chỉ biết là mình phải đi. Vì trong lòng người đàn ông chị yêu thương ấy đã trót lãng quên chị, thay vào đó là gương mặt người đàn bà khác. Người đàn bà ấy yêu và đáp lại tình yêu của anh không giống chị, người đàn bà phong kiến trong hôn nhân bây giờ đã lỗi thời. Tình yêu hiện đại là sống thử với nhau và sinh con đẻ cái. Chị chợt giật mình khi nhận ra mình đã cũ trong mắt anh từ rất lâu rồi, anh va chạm cuộc sống nhiều và anh thích du nhập cái mới. Gương mặt chị từ từ ngẩng lên nhìn ra ngoài trời. Trời vẫn mưa cộng thêm cái rét mướt như sói vào lòng người khác. Chị quả là người hiền từ phúc hậu. Vì người đàn bà nanh nọc sẽ không bao giờ để mất hạnh phúc dễ dàng như thế. Chị đã lang thang đến xóm nhỏ này một năm trước vào một buổi chiều mưa tầm tã…

Bố tôi về nhà rất muộn. Tôi nhìn bố tôi tò mò từ đầu đến chân. Mấy bộ quân phục cũ kĩ bố tôi vẫn mang ra mặc mỗi khi có dịp gặp lại đồng đội cũ. Chỉ có điều hơi khác là gương mặt của bố tôi không được vui vẻ như nhiều lần trước. Bố ngả phịch xuống ghế, mắt chau lại như đang suy nghĩ. Bố tôi vốn rất dị ứng với mưa, nó làm bố tôi hay ngồi trầm tư và sống bằng hoài niệm nhiều hơn. Ngày xưa bố mẹ tôi quen nhau cũng trong đợt hành quân giữa mùa mưa. Mẹ làm y tá ở hậu phương. Bố tôi bị thương được đưa về hầm chữa trị. Tôi không nhớ rõ lắm về cái chết của mẹ tôi, chỉ biết rằng hôm đó trời mưa tầm tã, sấm sét ầm ầm. Hai anh em tôi được các dì ẵm bế, đó là một đám tang ám ảnh nhất đối với người dân khu phố.

Cho nên bây giờ cứ mỗi lần ai đó khuyên bảo bố tôi đi bước nữa để có người bầu bạn, bố tôi đều lảng tránh vì sợ làm tổn thương đến anh em chúng tôi. Bất chợt bố quay sang tôi, giọng buồn buồn: Con biết không? Cuộc đời này kể cũng thật kì lạ, vào sinh ra tử nơi hòn tên mũi đạn chẳng làm sao. Thế mà trở về với cuộc sống thanh bình thì lại chịu đựng bao đau khổ cay nghiệt. Người bạn cũ của bố mẹ đã qua đời do vết thương chiến tranh để lại. Chú ấy không lập gia đình, suốt mấy chục năm trời cứ vò võ một mình. Chuyện kể về chú ấy cảm động lắm. Ngày chú ấy trở về quê hương với mảnh đạn còn găm trong đầu, với một bàn tay vĩnh viễn bỏ lại nơi chiến trường. Nhưng điều day dứt nhất là người con gái mà chú ấy yêu thương nơi hậu phương đã bỏ đi lấy chồng vì nhận được tin chú ấy đã hi sinh. Tôi nhìn thấy thắm sâu trong ánh mắt của bố tôi là sự cảm động, là nước mắt, là sự độ lượng.

Và con biết không? Giọng bố tôi nghẹn lại. Hàng tháng trời có một người phụ nữ cứ đứng tầm tã dưới mưa. Người phụ nữ ấy đã cầu xin chú tha thứ để được trở về chăm sóc và sống với nhau như hai người bạn. Người phụ nữ ấy. Bố tôi khẽ ngước lên bàn thờ còn đang nghi ngút khói, giọng trầm lại, người ấy … chính là mẹ con. Suốt mấy chục năm qua bố luôn thấy ân hận day dứt vì không làm cho mẹ con được hạnh phúc. Con có biết không? Hôm mẹ con trốn viện là để đi gặp và chào chú ấy lần cuối. Bố biết, nên bố bảo anh trai con không phải đi tìm nữa. Bố không ghen à? Tôi nhìn bố tôi thương xót. Đó là chút nghĩa tình của người sắp chết, ghen làm sao được hả con. Bố đã đứng ở một khoảng xa nhìn mẹ con trong tuyệt vọng. Lúc ấy bố rất muốn chạy đến ôm chặt lấy mẹ con nhưng đôi mắt mẹ con, cơ thể ướt sũng nước mưa của mẹ đã nằm trong vòng tay của chú ấy. Đêm ấy, con biết không? đó là đêm duy nhất trong cuộc đời mẹ con được sống trong tình yêu. Bố cảm thấy mình được an ủi vì đã nhìn thấy mẹ con được hạnh phúc trước khi nhắm mắt. Tôi chỉ muốn oà lên nức nở. Tôi ko hiểu vì sao mà bố tôi buồn thế. Bố rất yêu mẹ nhưng cả cuộc đời của bố không có được trái tim của mẹ.

Chị đang ngồi ở hiên nhà, đôi mắt thất thần đăm đắm nhìn mưa. Tôi nhìn chị, nhìn căn nhà trọ bé nhỏ tội nghiệp đang run lên dưới mưa, đang co mình chống trả sự cô đơn. Chị đang nghĩ gì vậy? Tôi hỏi chị giọng buồn buồn. Em ạ, chị đang như người chết khát gặp sa mạc ấy. Chị không biết nên giận hay thương người ta, dẫu sao anh ấy cũng là chồng cũ của chị. Hôm qua chị đã gặp anh ấy. Trông tội nghiệp lắm. Anh ấy bị phá sản rồi. Anh ấy cứ đi lang thang ở những bãi rác lớn, luôn miệng gọi tên chị. Em gái chị kể lại rằng từ bận chị bỏ nhà đi anh ta thấy day dứt và đi tìm chị khắp nơi. Nhưng không thấy tin tức gì cả, rồi công việc làm ăn đổ bể. Chán đời và hụt hẫng tột độ anh ấy hoá điên, gặp ai cũng nhận lầm là chị. Cuộc đời ai cũng có một lần phạm sai lầm. Nhưng trong hôn nhân họ không cho người ta được lựa chọn nhiều đâu em ạ. Em còn trẻ, Em hãy nhìn sự đổ vỡ của chị mà rút kinh nghiệm nhé. Tôi cười méo miệng vì sợ hãi. Tôi sợ sự bắt đầu mà dẫn đến đổ vỡ. Vì có ai chọn cho mình cuộc sống lí tưởng được đâu. Khi đau khổ họ đổ cho tại số phận. Cuộc đời người đàn bà làm tôi liên tưởng đến số phận người hát rong, hát đến khản cổ mới được người ta ném cho mấy đồng bạc lẻ, có người ác ý họ còn tặng cho một nụ cười mỉa mai hiểm hóc.

Bố tôi tóc đã điểm bạc, cái thú vui lớn nhất của bố tôi bây giờ là gặp lại người đồng đội cũ để ôn lại kỉ niệm xưa. Tôi cứ thương bố vì cả đời cứ mải chạy theo một tình yêu mà sự đáp lại chỉ là miễn cưỡng. Giá như người ấy không đột ngột trở về thì biết đâu bố tôi đã được sống hạnh phúc trọn vẹn? Mẹ tôi đã nhiều lần xin bố tôi li hôn để không phải lừa dối tình cảm thật của mình và cũng để không làm tổn thương đến bố. Nhưng tình yêu và lòng ích kỉ đã khiến bố tôi chấp nhận sống với phần xác, cái phần mà đã sinh ra anh em chúng tôi. Nhiều lúc tôi cứ ước bố tôi còn đủ thời gian để làm lại sai lầm thời trai trẻ, để bố không phải vò võ đau khổ cho đến bây giờ.

Tôi nghiêng mình bên cửa sổ ngắm dòng người đổ về nhà sau một ngày bôn ba tứ xứ mưu sinh. Chợt thấy mình thật yên ả. Cơn mưa lại đổ về, ùn ùn, đen kịt ở góc trời đàng đông. Mưa như một thói quen, thói quen ấy làm bố tôi thường cảm thấy khó chịu ngột ngạt. Ông bảo: Mưa làm bố thấy nhớ mẹ con nhiều hơn, nó đóng đinh bố tôi vào một tình yêu không lối thoát. Trời sầm sập mưa, mưa như trút nước. Tôi luống cuống buông rèm cửa trên lan can tầng ba và cài chốt mấy cửa sổ cho khỏi ướt. Tôi chợt nghe tiếng bước chân của bố xen lẫn tiếng mưa, Bố đang ở ngoài cổng, tay cầm ô che mưa nhưng bên cạnh bố là chị,sao bố lại đi cùng chị nhỉ? Tôi làm sao mà biết được. Chị bị ướt sũng, từ trên này tôi nhìn rõ đôi nhũ hoa của chị đang cương lên, nó như muốn đâm thẳng ra ngoài qua làn áo mỏng. Chẳng biết bố tôi có hiểu ngôn ngữ của bộ ngực chị không nhưng tôi thấy bố tôi nhìn theo chị khuất sau cánh cửa sắt hoen rỉ, cái nhìn dường như rất trẻ...

Bức ảnh khỏa thân lúc bình minh

Cô gái ấy đến khách sạn rất khuya. Khi ấy cả con phố chỉ còn những ánh đèn vàng chiếu rọi, thỉnh thoảng có tiếng chó sủa râm ran, thỉnh thoảng có một chiếc xe phóng nhanh trong đêm về nhà.

Với Lê, những đêm thầm lặng như thế là lúc anh thả hồn vào những suy nghĩ của mình. Mảnh đất rộng này ngày xưa chỉ là một bãi đất hoang, ba anh đã mua nó để bắt đầu cuộc sống ở thành phố này, nay đã trở thành một khách sạn. Lê thiết kế một dãy nhà phía sau làm chỗ nghỉ, còn không gian phía trước là sân vườn, có một góc rộng làm quầy bán cà phê, còn lại là nơi để trưng bày những tấm ảnh nghệ thuật mà anh đã chụp được trong bao nhiêu năm đi cuối đất cùng trời. Anh thức rất khuya, vì thế anh vẫn thường ra góc quán cà phê mà ngồi, đôi khi mở máy vi tính để viết một điều gì đó, đôi khi lại đem những tấm ảnh của mình đã chụp được mà chiêm nghiệm.

Anh rất thích chụp ảnh con người. Bởi dường như mỗi nét mặt người đều cho anh thấy rõ ràng số phận của họ. Anh chụp ảnh chẳng phải để tham gia cuộc thi này, cuộc thi nọ, mà giống như một nỗi đam mê cần được giải tỏa, một nhu cầu cần được ngắm nhìn. Anh chộp những phút giây mà họ đang thể hiện sự căm giận, nỗi buồn hay hân hoan tột cùng. Rất ít người biết được anh ghi khoảnh khắc riêng tư của họ vào ống kính. Những phận người anh đã ghi lại trong những phút giây bắt gặp đó giờ này ở đâu và làm gì, anh không thể nào biết được. Có khi anh cũng chẳng biết họ tên gì, ở đâu? Nhưng họ đã ở lại cùng anh với gương mặt rạng ngời hạnh phúc hay trong lúc đang bước chân xuống tận cùng tuyệt vọng. Anh vẫn nghĩ cho đến một lúc nào đó, anh lại lên đường đi tìm những nhân vật của mình. Những mặt người ấy là ám ảnh khôn nguôi đối với anh.

Anh nhớ những kỷ niệm với mỗi bức ảnh khắc ghi. Một chiều mưa tầm tã khi đang phóng xe trên con lộ trơn trợt bùn lầy, những ổ gà lởm chởm thì anh gặp một người phụ nữ đang vừa chạy vừa khóc dưới mưa. Anh đã bất kể mưa, vội vàng đưa máy ảnh lên ghi lại khoảnh khoắc đớn đau của người đàn bà. Anh không biết rằng anh vừa ghi lại khoảnh khoắc cuối cùng của một đời người. Vì sau đó ít phút, người đàn bà với gương mặt tuyệt vọng đã lao mình vào một chiếc xe tải đang phóng nhanh tới để tự sát. Đó là một trong những bức ảnh truyền ma lực vào anh khi anh đụng tới. Đôi mắt người đàn bà ấy như ánh lên ngọn lửa của căm hờn, một chân vượt ra nền đất như đang tung cao lên, cao lên vượt phận người.

Đó chỉ là một câu chuyện của những câu chuyện trong ảnh của anh. Khi cầm một bức ảnh, dường như anh rọi suốt trong đó dấu ấn của đời. Người tội phạm đang bước chân ra khỏi chiếc xe đến phiên tòa xử án, người nông dân đang uống từng ngụm nước giữa buổi trưa đầy nắng, là cô gái bé bỏng đang ngắm nhìn biển mênh mông trước mặt mình. Thượng đế thật kỳ diệu khi tạo ra con người - cả bao nhiêu năm trôi qua, chưa có ai giống ai, dẫu là anh chị em sinh đôi.

Phòng tranh nhỏ của anh ở góc quán cà phê như có điều gì đó thu hút anh. Những ngọn đèn vàng vừa đủ cho không gian quán trở nên đằm thắm, những âm thanh của nhạc hòa tấu vang vừa đủ cho lòng mềm theo từng nốt nhạc. Nếu người khác uống cà phê sẽ bị thức trắng đêm, thì với Lê, cà phê giống như một thứ nước giải khát thông thường của anh.

Lê thường tự pha cà phê một mình, anh pha cho mình một ly cà phê khá đậm, bỏ tí đường và vài hạt muối bé tí - cách uống cà phê của anh như một thói quen, khiến cho cô chủ quán bán cà phê sáng anh thường ghé qua để uống cũng phải mang theo một lọ muối để “pha cà phê cho anh Lê”.

Khách đến khách sạn thường vào rạng sáng. Có thể khi đó họ vừa có một cuộc hành trình mệt mỏi trên một con tàu. Với họ là tìm một căn phòng có nệm êm, có máy lạnh, có phòng tắm với vòi tắm nước nóng. Nhận phòng xong là họ sẽ trốn biệt trong đó với giấc ngủ dài bù lại sự mệt mỏi sau một cuộc hành trình xa. Không có người khách nào đến khách sạn vào lúc nửa đêm. Nhưng cuộc sống luôn có ngọai lệ, chính ngọai lệ đó làm thay đổi số phận của một con người. Như anh nhớ có một bộ phim làm anh xúc động. Đó là phim Người tình. Phim kể về cuộc gặp tình cờ của một cô gái Pháp mới 15 tuổi rưỡi thích đội chiếc mũ đàn ông, tình cờ trên chuyến phà về quê ở Sa Đéc cô đã gặp một người đàn ông Trung Hoa. Họ đến với nhau như khao khát tình dục, nhưng tình yêu đã thấm đẫm trong lòng họ mà không hay. Cô gái bỏ Việt Nam về Pháp, còn người đàn ông đã lấy vợ. Khi hai người đầu đã bạc, cô gái đã trở thành nhà văn, người đàn ông đã già tìm qua Pháp chỉ để gọi điện thoại - anh rất yêu em. Và cô gái – em cũng rất yêu anh.

Cô gái xuất hiện lúc nửa đêm, khi anh đang mở máy vi tính, đắm chìm trong những gương mặt mình đã ghi lại, cùng với nhạc đang trôi trong mênh mông, chẳng liên quan gì tới câu chuyện tình và cô gái Pháp kia. Nhưng sự xuất hiện của cô gái lúc nửa đêm đã khiến anh bật dậy, giống như định mệnh đã đưa đẩy cô gái tới đây.

Đó là một nét đẹp hoàn chỉnh, một thân thể phụ nữ tuyệt vời, một dáng người cân đối. Cô gái khoác một chiếc áo jean, chiếc quần lửng:

- Anh ơi, em lấy phòng.

Lê chần chừ dễ chừng một phút. Anh nghĩ về một bức ảnh mà anh khát khao được ghi lại từ cô gái này. Anh đã từng mơ sẽ chụp một bức ảnh khỏa thân với một dáng vóc như thế, một gương mặt như thế, một mái tóc như thế - anh đã rong ruổi khắp đất trời mà vẫn không gặp được, thì lúc anh không ngờ tới, cô gái đã đứng trước mặt anh.

Tiếng cô gái lại vang lên:

- Anh ơi, em lấy phòng.

Lúc đó Lê mới tỉnh cơn mộng của mình, anh hỏi như một thói quen:

- Cô đi mấy người, ở mấy ngày?

Cô gái cười rất khẽ, tiếng cười khẽ giữa đêm yên tĩnh như những nốt nhạc nhẹ trên cây dương cầm:

- Chỉ có mình em thôi anh ạ. Em có thể ở cả tuần.

Anh đi trước, cô gái đi sau. Anh không nhìn thấy cô, chỉ nghe bước chân đang bước theo anh, gõ nhẹ trên con đường lót đá, mà sao anh nghe cả mùi mồ hôi của cô gái, nghe cả tiếng những sợi tóc va nhau. Cho đến khi cô gái theo anh đi dọc tiền sảnh khách sạn, tiếng cô gái reo lên:

- Trời ơi, ảnh ở đây đẹp quá, ảnh anh chụp à.

Anh trả lời:

- Nhưng vẫn còn thiếu một bức ảnh.

Cô gái hồn nhiên:

-Vậy sao?

Thường thì anh thức khuya cho nên hay ngủ dậy muộn, nhưng từ khi có Kim đến ở thì anh lại thức dậy thật sớm, vác máy ảnh ra biển. Kim là cô gái thích ra biển khi mặt trời chưa mọc. Khi đó, đêm vẫn còn trở mình đợi bình minh lên. Từ ngày Kim xuất hiện, nỗi ham muốn chụp một bức ảnh khỏa thân trước biển khi bình minh lên càng làm cho Lê trở nên gầy đi, mất ngủ. Đó không phải là nỗi ham muốn được ngắm nhìn thân thể một người phụ nữ khỏa thân, mà ham muốn được có một tấm ảnh mang trong giấc mơ bấy lâu nay. Kim chẳng nghèo để anh gợi ý trả tiền làm người mẫu cho anh. Qua trò chuyện anh biết Kim hiện đang có một phòng thiết kế thời trang tại Sài Gòn, đã yêu và cũng đã chia tay với tình yêu. Sau khi chia tay với mối tình của mình, Kim đã leo lên một chuyến xe đến Nha Trang như một cách bỏ lại quá khứ sau lưng - còn Kim đến khách sạn của anh là do người tài xế taxi giới thiệu. Người đàn bà sau khi chia tay mối tình của mình ấy có cái thú tắm biển khi mặt trời chưa mọc, ở ghềnh đá nhấp nhô của bãi đá Hòn Chồng. Thú vị hơn nữa là Lê khám phá ra chính là khi tắm biển trong đêm như thế, Kim luôn luôn khỏa thân. Anh lại mang giấc mơ sẽ ghi lại hình ảnh người đàn bà tắm trong tư thế Eva.

Năm ngày trời Lê không ngủ; anh trở mình lắng nghe tiếng chân của Kim, tiếng gọi mở cửa. Anh không biết rằng có thêm một người đang theo dõi anh vì anh đã có những trạng thái kỳ lạ - Nguyệt, vợ anh. Bởi bình thường, công việc mở cửa sáng sớm cho khách đi tắm biển là Nguyệt chứ không phải là Lê. Giờ đây, khi có Kim xuất hiện, anh trở thành người mở cửa.

Ban ngày, Lê đã đến chỗ mà hàng đêm Kim thường tắm, chọn một vị trí khuất sau các mỏm đá để có thể đặt máy ảnh, anh đợi trăng lên. Anh sẽ chụp ảnh người đàn bà trong tư thế cha sinh mẹ đẻ mà anh biết rằng đó là người đàn bà có tư thế trần truồng đẹp nhất mà anh từng gặp.

Rạng sáng, sau khi mở cửa cho Kim đi tắm biển, y như rằng anh cũng nhón chân bước theo, anh đi theo một con đường tắt hơn, tới chỗ đặt máy. Anh không biết rằng Nguyệt cũng theo anh sau đó.

Cuộc rượt đuổi giữa ba người với ba mục đích khác nhau diễn ra lặng lẽ khi vầng trăng lưỡi liềm ném hào phóng xuống trần gian những tia sáng huyền ảo. Những tia sáng huyền ảo ấy đã là cơ hội cho Lê. Kim thỏa chí tắm biển, Lê tìm một bức ảnh thỏa nỗi đam mê, còn Nguyệt thì mang theo sự ghen tuông - bởi chỉ có hẹn hò mới có chuyện hai người cùng rời khách sạn cùng lúc.

Trăng lung linh, mặt nước lung linh, Kim tháo bỏ những vướng bận trên người - đúng ra chỉ là một chiếc khăn lớn, Kim chỉ giở tấm khăn ra, lộ một thân hình hoàn mỹ như chưa có một thân hình nào hoàn mỹ hơn. Trăng dát lên thân thể người đàn bà ấy những ánh vàng. Đó là lúc lòng Lê chao đảo, đó là lúc anh run lên - những khoảnh khoắc trăng vàng ấy đã ở lại trong ống kính của anh.

Nguyệt cũng sững sờ khi nhìn thấy chồng mình đang say mê chụp lén cảnh Kim khỏa thân. Suýt tí nữa thì Nguyệt nổi cơn ghen. Nhưng chợt Nguyệt chựng chân mình lại, vội quay trở về khách sạn trước.

Bảy ngày sau Kim trả phòng. Mùa hè rực rỡ ném những tia nắng vàng trên cây cỏ. Kim cười rất tươi: "Gặp lại lần sau anh nhé”. Lê cười với Kim, đưa mắt dõi theo bước chân ấy đang ra khỏi cổng. Anh nghe như mình mất mát một điều gì. Chợt điện thọai của anh tít tít báo hiệu có tin nhắn khi Kim đã khuất xa. Tin nhắn: “Em là Kim đây. Khi nào rửa xong những tấm ảnh, anh nhớ gởi cho em tấm nào đẹp đẹp nghe anh”. Tin nhắn tiếp theo: "Anh nhớ treo tấm ảnh đó ngay tiền sảnh nghe anh. Em sẽ trở lại". Số điện thọai di động của anh in ngay trên danh thiếp anh đưa cho Kim.

Và Nguyệt cũng ở sau lưng anh tự lúc nào."Mấy tấm ảnh chụp cô Kim tắm chắc đẹp lắm phải không anh?”, Nguyệt hỏi.

Khuê Việt Trường